dịch lộ lê hoa

Sáng ngày 10/10, tại Nhà Quốc hội, Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường Lê Quang Huy, Chủ tịch Nhóm Nghị sĩ hữu nghị Việt Nam - Hoa Kỳ làm việc với Đoàn Nghị sỹ Hạ viện Hoa Kỳ do Ngài Ami Bera-Chủ tịch Tiểu ban Châu Á-Thái Bình Dương của Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ làm trưởng đoàn. Chuyên sửa chữa điều hòa tại nhà Hà Nội. Trung Tâm Điện Lạnh Hoàng Minh chúng tôi tự tin là đơn vị hàng đầu trong lĩnh vực sửa điều hòa hiện nay. Với tất cả đội ngũ. Chi tiết >>. Ngoài ra chúng tôi còn dịch vụ Chuyển tiền nhanh, Dịch vụ kho bãi tại Phú Quốc và Chuyên nhận hàng lô, nguyên xe. KOKODA VIỆT NAM. Hotline: 0911365889 - 0947365889; Email: order@kokoda.vn; Trụ sở Phú Quốc: Địa chỉ: đường tuyến tránh, ấp Suối Đá, xã Dương Tơ, Phú Quốc, Kiên Giang Bộ Tài chính nhận được văn bản số 1556/2021/HVN/D ngày 26/10/2021 của Công ty Honda Việt Nam, v ă n b ả n số 120601/2021/VAMA ngày 6/12/2021 của Hiệp hội các nhà sản xuất ôtô Việt Nam và văn bản s ố CVN-05012022 ngày 5/1/2022 của Công ty TNHH Canon Việt Nam về sử dụng hóa đơn đ Ảnh: ANH PHƯƠNG. Tỉ số của hiệp 1 hòa nhau 1-1 cũng là tỉ số chung cuộc của trận đấu. Như vậy Ấn Độ ra quân trận đầu có được một điểm, còn Singapore qua hai trận có được 1 điểm. Nếu trận cuối thắng VN thì Ấn Độ lên ngôi vô địch. Singapore vẫn có cửa thành Vaytiennhanh Home Credit. Sáng sớm Lộ Dao đồng ý cùng Trương Tam Phong và Ân Lê Đình về Võ Đang nhưng đưa ra yêu cầu, có một bà lão mắt kém ở Vũ Xương đang chờ nàng đến khám và trị bệnh, nàng muốn đến đó trước mới cùng hai người họ lên núi Võ Đang. Tất nhiên Trương Tam Phong và Ân Lê Đình đồng ý. Thế là Trương Tam Phong ở lại khách sạn Vọng Giang lâu, dặn dò Ân Lê Đình đưa Lộ Dao đi. Kết quả khó có dịp Lộ Dao hưởng thụ đãi ngộ được hộ tống một lần một cách đương lòng Ân Lê Đình rất cảm động, nhớ kỹ việc Lộ Dao bỏ lỡ hành trình của mình để đặc biệt đến điều trị cho tam sư huynh Du Đại Nham, hết sức cảm kích. Vì thế dọc đường đi rất ân cần săn sóc Lộ Dao, có thể nói là hỏi han ân cần. Lộ Dao lại cứ mãi hỏi tính tình, cách làm người thường ngày của Du Đại Nham, trước kia đã dùng phương pháp chữa bệnh này, cực kỳ cẩn thận. Ân Lê Đình nhắc tới sư huynh nhà mình liền mở máy hát, dọc đường hết tam ca dài tam ca ngắn nói cho Lộ Dao nghe. Đến khi đi được chừng ba mươi dặm đường, ngay cả lúc nhỏ có lần chàng không cẩn thận làm rớt kiếm xuống sơn cốc sau núi, cùng Du Đại Nham leo xuống nhặt, thiếu chút nữa không lên được như thế nào Lộ Dao cũng này vừa vặn giữa trưa, Lộ Dao thấy Ân Lê Đình cõng hành lý của mình đi cả chặng đường mà không đổ lấy một giọt mồ hôi, không khỏi hâm mộ. Ân Lê Đình thấy nàng nhìn mình, hỏi “Lộ cô nương, còn xa không?”“Ngay phía trước thôi.” Lộ Dao chỉ, Ân Lê Đình chỉ thấy trước mặt có hai ngọn núi nhỏ kề nhau, không cao lắm, trước núi có một cái hồ, vài căn nhà dưới chân núi, loáng thoáng thấy một thôn Dao đến đây lần này đã là lần thứ ba, hai lần trước đều đến chữa mắt cho Tôn bà bà, lần này tiện đường đến thăm, xem hiệu quả chữa bệnh có được như ý hay không. Song vừa vào thôn, không tới một hồi Lộ Dao phát hiện không giống hai lần trước. Cả nửa ngày mới phản ứng lại, toàn là nhờ người bên cạnh ban cho. Từ cửa thôn đi tới căn nhà Tôn bà bà ở dưới chân núi, vẻn vẹn có ba dặm đường mà ít nhất cũng phải bảy tám cô nương chưa chồng, các cô vợ trẻ, không nhìn chằm chằm hai người thì cũng nhìn trộm, thậm chí to gan hơn chút còn chạy tới trước Dao đi bên cạnh nhìn thấy, trong lòng thiếu chút nữa cười ngất. Lại đánh giá Ân Lê Đình một lượt toàn thân mặc đồ trắng, anh tuấn rắn rỏi, sừng sững trước gió, thật sự là vô cùng xuất sắc. Gương mặt tuấn tú thanh tao, miệng cười mủm mỉm, nhưng đôi mắt trong veo hết sức chân thành khiến nụ cười kia bớt đi phong lưu mà thêm phần thuần khiết ấm áp. Người tuấn tú như vậy quả thật rất ít gặp huống gì ở thôn làng trong núi thế này, có lẽ đương lúc đầu hạ, các cô các chị này đang xuân tình phơi phới, cũng là chuyện tất nhiên thôi. Nếu không phải trên lưng chàng ta cõng cái bọc to làm mất đẹp của mình kia, quả thật có thể nói là người trong người đến nhà Tôn bà bà, bà nghe nói Lộ Dao đến, cười tới nỗi nếp nhăn đều chụm lại một chỗ. Con trai Tôn bà bà chết sớm, may mà có được cô con dâu giỏi giang lại hiếu thảo, hai người dựa vào nhau mà sống, ngày thường tuy cực khổ chút nhưng cũng coi như yên ổn. Chẳng qua mấy năm trước, mắt Tôn bà bà kém dần, chừng sau gần như mù hẳn. Con dâu thuốc thang chạy chữa, tiêu tốn sạch tiền của tích cóp được nhưng không hiệu quả. Mãi đến ngày ấy Lộ Dao đi ngang qua, gặp cô con dâu vào hiệu thuốc mua chịu bị đánh đuổi ra, nàng hỏi thăm, nghe xong liền theo con dâu bà về nhà xem thử. Khám xong, Lộ Dao gật đầu nói có thể chữa, ở lại mấy ngày chữa cho Tôn bà bà. Đúng như dự đoán, ngày thứ mười mắt Tôn bà bà đã có thể cảm giác được chút ánh sáng, sau hai mươi ngày có thể nhìn thấy lờ mờ. Lộ Dao viết hai đơn thuốc, ngoài bôi trong uống, đều là những vị thuốc rẻ tiền rất bình thường, thậm chí có thể tự ra sau núi hái. Mẹ chồng con dâu cảm kích hết mực, lại sợ không trả nổi tiền khám, lo lắng không thôi. Ai ngờ nửa tháng sau, một hôm thức dậy lại phát hiện Lộ Dao ở nhờ khi nay đã đi mất, để lại mấy miếng thuốc dán, một lá thư ngắn. Cô con dâu nhờ một tú tài thi rớt trong thôn biết chữ đọc dùm, mới biết Lộ Dao nói mắt Tôn bà bà không đáng lo nữa, mình còn có chuyện muốn làm, sau này đi ngang qua sẽ tới tái khám. Về sau quả thật như Lộ Dao cam đoan, trước sau đã đến hai này, Lộ Dao cẩn thận kiểm tra mắt Tôn bà bà, cười nói “Bà bà, mắt của bà không có vấn đề nữa rồi, sau này không cần dùng thuốc nữa.”Hai mẹ con hết sức vui mừng, giữ Ân Lê Đình và Lộ Dao ở lại ăn cơm. Lộ Dao biết đôi mẹ con này thành thật chất phác, nếu không ăn sợ trong lòng họ không yên nên cũng không từ chối, tự nhiên thoải mái kéo Ân Lê Đình ngồi bà bà quan sát Ân Lê Đình và Lộ Dao, mặt mày hớn hở nói với Lộ Dao “Lộ đại phu, tướng công của cô rất anh tuấn, thật là tốt phước.” Lộ Dao nghe xong, còn chưa kịp nói, bà đã quay sang nói với Ân Lê Đình còn đang sững người bên cạnh “Ân tướng công, Lộ đại phu tốt người tốt nết, xinh đẹp, còn giỏi y thuật nữa, người phải đối xử tốt với cô ấy.”Nói dứt lời, mặt Ân Lê Đình lập tức đỏ như ráng chiều, sắp xuất huyết đến nơi, ấp úng “Bà, bà… Lộ cô nương… nàng nàng nàng… không, ta, ta không phải…. nàng… cái đó… cái đó…” Có một câu mà ngắc nga ngắc ngứ cả nửa ngày chưa nói xong, đến cổ cũng đỏ lên này, Lộ Dao hấp háy mắt, không chen vào giải thích mà hết nhìn Tôn bà bà lại nhìn Ân Lê Đình, không biết ai buồn cười hơn ai. Ân Lê Đình gục đầu, cơ hồ không dám ngẩng lên, hình như định dùng cháo cao lương dìm chết mình.“Bà bà, Ân thiếu hiệp không phải tướng công của ta.” Lương tâm Lộ Dao trỗi dậy, giải vây cho Ân Lê bà bà nghe xong nói “Ta biết, ta biết, các người không gọi tướng công mà gọi quan nhân. Miền nam đều gọi thế cả.”Lộ Dao xoa trán, cảm giác mình đúng là ông nói gà bà nói vịt, nói “Bà bà, huynh ấy cũng không phải… ơ, quan nhân của ta.”Ai ngờ Tôn bà bà càng lấy làm lạ, nói “Lộ đại phu, quê cô ở chỗ nào? Nói bà già này nghe thử, xưng hô tướng công như thế nào?”Thấy Tôn bà bà quá nhiệt tình, Lộ Dao biết càng giải thích càng mù mờ, bất lực xoa trán, bĩu môi nhìn Ân Lê Đình, nói nhỏ “Ân thiếu hiệp, cái này không phải ta chiếm tiện nghi của huynh à nha!”, mặt Ân Lê Đình đỏ lên lần nữa, bắt đầu cùng chén cháo nhìn nhau không cơm xong, Lộ Dao làm nghề y đã nhiều năm, biết Ân Lê Đình nhất định mong ngóng về núi Võ Đang, vì thế cũng không ở lâu, nói chuyện sơ sơ mấy câu với hai mẹ con nhà họ Tôn xong liền cáo từ. Mấy lần lui tới hai mẹ con đã quen việc Lộ Dao đến đi vội vã, có điều một mực tiễn hai người ra tận cửa thôn mới đường về, hai người lặng lẽ hơn lúc đi khá nhiều, mãi đến lúc đi được mấy chục dặm, Lộ Dao quan sát người bên cạnh một chút mới phát hiện vẻ mặt lúng túng ban nãy của Ân Lê Đình không còn nữa, đang định nói lại thấy Ân Lê Đình cũng nghiêng đầu lẳng lặng nhìn mình, ánh mắt hai người đụng nhau, không nhịn được bật cười, phá vỡ không khí im lặng. Từ lúc mười sáu tuổi đến nay, Ân Lê Đình hành tẩu giang hồ đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên cùng một đại phu rày đây mai đó như Lộ Dao đồng hành, rất hiếu kì. “Tại hạ nghe Tuệ Kỵ đại sư nói, Lộ cô nương quanh năm đi du ngoạn khắp tứ xứ hành nghề y, như thế tức là đại phu lang thang?”Lộ Dao ngoẹo đầu nghĩ ngợi, “Đại phu lang thang? Ngược lại có không ít người kêu như vậy. Có điều ta không thích, nghe giống như phường giang hồ lừa đảo. Tốt xấu gì ta cũng là một thần y, hay dở gì cũng xứng với một tiếng Lộ đại phu chứ?”Ân Lê Đình nghe câu “Tốt xấu gì ta cũng là một thần y”, thấy bộ dạng Lộ Dao trợn mắt khinh khỉnh, thiếu chút cười ra tiếng. Lần đầu tiên thấy có người không hề khiêm tốn, tự nhiên khen mình như thế, lên tiếng “Được, Lộ đại phu.”Lộ Dao nhăn mũi, thấy dáng vẻ chàng ta nhịn cười bèn nói “Có gì buồn cười? Dám hỏi Ân thiếu hiệp bắt đầu hành tẩu giang hồ năm bao nhiêu tuổi hả?”“Bắt đầu từ mười sáu tuổi, đến giờ hơn bảy năm rồi.”“Hừ hừ, ta thì từ mười bốn đã hành nghề y rồi, đến giờ tuy chưa tới năm năm nhưng xuất sư còn sớm hơn huynh hai năm kia! Kêu một tiếng Lộ đại phu cũng phải đấy chứ?”Ân Lê Đình nghe mà hết sức kinh ngạc “Mười bốn tuổi?” Một thiếu nữ như Lộ Dao một mình ngao du hành nghề y đã rất ít gặp rồi, nếu là mười bốn tuổi hành nghề, không phải khi đó vẫn còn là một bé gái sao?“Đúng đấy! Lúc mới bắt đầu, ta cũng phải tốn rất nhiều công sức mới làm người ta tin ta là đại phu. Thói đời người trông mặt đặt tên cũng rất nhiều, thật là đáng ghét!”Ân Lê Đình gật đầu, bây giờ nếu nói với chàng, một bé gái thân hình còn chưa trưởng thành có thể chữa được bệnh của Du Đại Nham, chàng cũng không tin. Thấy dáng vẻ nàng bèn mở miệng an ủi “Lúc ta mười sáu tuổi, vừa mới bắt đầu hành tẩu cũng còn niên thiếu, gặp không ít chuyện tương tự. Hai năm nay mới đỡ hơn một chút.”Lộ Dao nghe xong như gặp được tri kỷ, kể chuyện hành nghề năm đó, dần dần cũng nói nhiều hơn. Ân Lê Đình cảm giác thiếu nữ trước mắt tính tình bộc trực, nói chuyện thú vị, tán gẫu việc hàng ngày thôi mà rất hấp dẫn, lôi cuốn, cực kỳ hợp ý. Thế là hai người ta một câu huynh một câu nói qua nói lại, rất nhanh liền về đến Vọng Giang lâu ven sông. Bước vào đại sảnh, hai người vẫn còn trò chuyện rất hưng phấn. Bấy giờ Trương Tam Phong từ trong phòng đi ra, thấy cảnh hai người, vuốt râu cười nhìn cả hai không nói. Lộ Dao liếm liếm đôi môi khô nẻ bám đầy bụi, mùi máu tanh tản ra trong miệng, hết sức rõ rệt. Là một bác sĩ, Lộ Dao biết, khách quan mà nói, ít nhất đây là một chuyện tốt. Nằm lọt thỏm trong kẽ hở giữa đám đất đá bê tông cốt thép ngổn ngang tối om gần một ngày rưỡi mà còn cảm nhận được mùi máu trong miệng rõ ràng như thế, ít nhất nó chứng minh cô còn tỉnh táo, chưa mất ý thức. Thực ra với cô mà nói, cô cực lực hi vọng bản thân ngất đi, dù sao tuyệt đối không có người nào lại hi vọng lần thứ hai gặp phải chuyện bị vùi dưới đống đổ nát chờ cứu hộ khiến người ta tuyệt vọng này. Đáng tiếc mấy năm nay, cơ thể cô được trui rèn rất khỏe mạnh, hơn nữa với tính tình trước giờ của cô mà nói, hôn mê là chuyện không thể nào. Ít nhất trong vòng một ngày vẫn không có khả năng, thần kinh của cô đã qua huấn luyện, gặp thời điểm này thì càng hưng phấn ngày rưỡi trước, đội cứu hộ sau khi thăm dò thấy còn sinh mệnh sống bên dưới đống đổ nát này, liên tục đào bới bảy tám giờ mới mở được một lối đi. Tận cùng là khoảng trống không lớn lắm, bên trong vùi lấp hai đứa bé. Trong đó có một bé gái sáu tuổi, lúc động đất đã đè gãy tủ đầu giường, ống thép xuyên qua mắt cá chân. Còn bé trai còn lại chỉ bị trầy xước, không nặng lắm. Lúc mở được lối vào thì động đất đã xảy ra bốn ngày rồi, bé gái đã rơi vào hôn mê sâu, còn bé trai gắng gượng chống đỡ, cố sức đấm vào vách tường lún, hi vọng nhân viên cứu hộ có thể nghe thấy. Có lẽ nhờ tiếng động yếu ớt này bị chó cứu nạn nghe được, đội cứu hộ mới có thể phát hiện hai sinh mệnh dưới đống đổ vào miễn cưỡng khai thông, nhân viên cứu hộ gào vói vào bên trong, hỏi thăm tình huống người bị nạn. Lúc đó, Lộ Dao là bác sĩ bị lôi từ khu điều trị tới giúp đỡ. Biểu hiện của bé trai khiến cô khá ngạc nhiên, bị nhốt trong bóng tối suốt bốn ngày, trong tình huống vừa đói vừa khát hết sức nguy ngập mà nó còn có thể tỉnh táo tường thuật triệu chứng và tình trạng vết thương của bé gái từng chi tiết một, giọng nói yếu ớt nho nhỏ nhưng mạch lạc rõ ràng, đối với một đứa bé chưa tới tám tuổi mà nói quả thực hiếm Dao nghe xong, ngay cả cân nhắc cũng không kịp, trực tiếp nói với đội trưởng cứu viện cao to “Tôi đi xuống đó, bé gái này cần được chữa trị ngay tức khắc.” Email Website Fanpage Trước giờ rất thích Ân Lê Đình trong Ỷ Thiên, trên người cậu ta toát ra hơi thở sạch sẽ ấm áp, cố chấp chung tình, bây giờ gần như không gặp nguyên tác, so sánh Ân Lê Đình với Dương Tiêu, có lẽ không đủ thành thục, không đủ kiên cường. Nhưng bác Kim, hoặc nói là Kỷ Hiểu Phù hoàn toàn không cho người thanh niên như hoa lê này cơ hội trưởng thành, lúc cậu ta còn là một cậu bé được sư huynh chăm sóc thì đã thảy cậu ta vào trong mâu thuẫn kịch thế, đối với một đứa trẻ sơ sinh như cậu ta, mềm yếu trở thành đại danh từ dịu dàng, nhu nhược trở thành biểu tượng thiện lương. Nếu có một cô gái, có thể chậm rãi cùng Ân Lê Đình trưởng thành từ từ trong giang hồ, cùng nhau học yêu như thế, được yêu ra sao, bảo vệ, tin tưởng, duy trì đối phương, học cách kiên cường giúp đỡ lẫn nhau, vậy thì Võ Đang Ân lục hiệp chí tình chí nghĩa tuyệt đối không thua kém Dương Tiêu phong lưu hào hoa. Truyện Dịch Lộ Lê Hoa Nhãn kiếm hiệp Xuyên qua thời không Ân oán giang hồ Tình hữu độc chung Nhân vật chính Lộ Dao, Ân Lê Đình Phối hợp Phó Thu Nhiên, Võ Đang thất hiệp, Phạm Dao, Kỷ Hiểu Phù, Tô Tiếu, Cố Nhược Trường cùng tất tật các nhân vật Ỷ Thiên có thể tóm được. Trước giờ rất thích Ân Lê Đình trong Ỷ Thiên, trên người cậu ta toát ra hơi thở sạch sẽ ấm áp, cố chấp chung tình, bây giờ gần như không gặp được. Trong nguyên tác, so sánh Ân Lê Đình với Dương Tiêu, có lẽ không đủ thành thục, không đủ kiên cường. Nhưng bác Kim, hoặc nói là Kỷ Hiểu Phù hoàn toàn không cho người thanh niên như hoa lê này cơ hội trưởng thành, lúc cậu ta còn là một cậu bé được sư huynh chăm sóc thì đã thảy cậu ta vào trong mâu thuẫn kịch liệt. Dành cho những ai yêu mến thể loại xuyên không , tác phẩm của Khạp Thụy Hồ Ly mang đến những tình tiết pha kiếm hiệp, khiến nội dung càng trở nên “đậm vị”. Ngoài ra những điểm nhấn trong truyện được mở ra khá tài tình, sẽ thích hợp với những ai mê khám phá. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Dịch Lộ Lê Hoa! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Hệ Thống Đang Báo Hỏng Nhất Thế Hoa Thường Sư Tôn, Ánh Mắt Nàng Nhìn Ta Không Không Đúng Truy Cản Lưu Tinh Đích Nhân Tam Quốc Chi Lữ Bố Truyền Kỳ Hà Gia Tứ Lang Tướng Công Thỉnh Dùng Chậm Lăng Hi Hokage Chi Hoàn Mĩ Thế Giới Ngã Chính Giảm Phì Trung Hạ Lưu Vô Sỉ Thông Thiên Lộ ꧁༺ҩậղツℜủ¡ツQʊấղツζɦâղ༻꧂ Lộ Dao nhìn Du Đại Nham, nói quả quyết “Du tam hiệp, tứ chi của huynh ta có biện pháp chữa nhưng cần huynh phối hợp. Nếu huynh có thể chống đỡ được giai đoạn chữa trị, tình huống tốt nhất là một năm sau huynh có thể đi lại, nếu tương lai muốn luyện võ công lại lần nữa cũng không có vấn đề. Còn tệ nhất là, đi lại cần phải chống gậy.”Du Đại Nham nghe Lộ Dao cam đoan, ánh sáng trong mắt càng đậm, nhất thời lại không nói. Chàng nằm trên giường bốn năm, từ lâu đã nghĩ không có cách chữa hết. Tối hôm qua thấy Lộ Dao bắt mạch xong không nói gì cả, còn cho rằng nàng cũng không có biện pháp, chẳng qua không muốn nói ngay trước mặt mình mà thôi. Ai ngờ qua một đêm, hôm nay Lộ Dao đến nói, chẳng những có hi vọng chữa trị, có lẽ còn có thể luyện võ trở lại, nhất thời tâm tình xao động, nửa câu cũng không nói nên Dao xoay chuyển đề tài, nói tiếp “Nhưng Du tam hiệp cần phải nghĩ kỹ. Biện pháp chữa trị này của ta tuy hữu hiệu nhưng rất nguy hiểm, nếu chịu không nổi, có khả năng tặng luôn cả mạng cũng không chừng. Vả lại trong thời gian đó phải dùng dao rất nhiều, thuốc dùng lại nặng, chịu khổ không ít đâu.”“Ha ha ha ha…” Du Đại Nham nghe xong cười lớn, nói “Ta nằm trên giường bốn năm, sớm đã có ý nghĩ không thể chữa trị. Những ngày tháng nửa sống nửa chết thế này từ lâu đã không muốn tiếp tục. Đều là vì sợ ta chết rồi, sư phụ và sư huynh đệ đau lòng khổ sở nên mới kéo dài đến hôm nay. Hôm nay, nếu Lộ cô nương đã có cách chữa trị, cứ thẳng tay làm đi. Nếu xảy ra bất kì sơ sẩy gì ta cũng không trách cô. Còn như chút khổ đó, bốn năm nay cũng đã nếm trải rồi, còn có khổ gì mà Du Đại Nham ta không thể chịu nổi chứ?”Lộ Dao nghe nói thế rất hài lòng. Thái độ, tâm trạng người bệnh thường có thể quyết định hiệu quả điều trị, mà mức độ tín nhiệm của người bệnh với đại phu càng ảnh hưởng đến cách thức điều trị mỗi một giai đoạn. Nếu Du Đại Nham chịu tin tưởng mà phối hợp với nàng, đây chính là cam đoan tốt nhất. “Có câu này của Du tam hiệp, chữa trị đã thành công quá nửa rồi. Từ hôm nay trở đi, thân thể Du tam hiệp cần phải được điều dưỡng, điều dưỡng tốt rồi ta mới dám dùng thuốc. Cho nên từ giờ đến hai tháng sau, ta nói cái gì Du tam hiệp cần phải làm theo như thế.”Du Đại Nham gật Dao chìa tay ra, đếm từng ngón một “Thứ nhất, từ hôm nay trở đi, mỗi ngày ta bắt mạch một lần, một ngày uống ba lượt thuốc, tắm nước thuốc một lần, không được thiếu ngày nào. Thứ hai, mỗi ngày sớm tối hai lượt, Du tam hiệp cần phải ra khỏi phòng đi dạo hít thở không khí một canh giờ, cho dù có mưa gió, ít nhất cũng phải đi vòng vòng ở đại điện, không thể ở trong phòng. Thứ ba, mỗi ngày trước khi ngủ, cần có người xoa bóp xương cốt cơ bắp toàn thân cho Du tam hiệp. Thứ tư, xem ra lúc trước nội lực của Du tam hiệp không yêu, bây giờ tuy tứ chi không sử dụng được nhưng nội công không bị ảnh hưởng; sau hôm nay mỗi ngày Du tam hiệp cần tu tập nội lực giống như trước khi bị thương, không thể lười biếng. Thứ năm, cứ năm ngày ta lại châm cứu một lần để kích thích kinh lạc [2] mạch máu của Du tam hiệp, không thể ngại đau. Thứ sáu, mỗi ngày ngủ bốn canh giờ rưỡi, không được nhiều hơn cũng không được ít đi, mệt mỏi sẽ không chịu đựng được. Thứ bảy, mỗi ngày ba bữa cơm ta sẽ can thiệp vào, ăn cái gì, ăn nhiều hay ít đều làm theo ta nói, không thích ăn cũng phải ăn, tuyệt đối không được kén chọn.”Một hơi nói xong, Lộ Dao nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Trước tiên như vậy đã, nếu còn có gì thì sau này lại tăng thêm.”Du Đại Nham chưa nói, Mạc Thanh Cốc đứng bên đã cười rộ lên “Lộ Dao không phải xem tam ca ta là đứa bé con chứ? Lại còn không cho sợ đau, không cho lười biếng, còn không cho kén ăn. Bị người khác nghe được còn không cười rụng răng.”Mắt Lộ Dao đảo một vòng, nhìn Mạc Thanh Cốc, “Ồ? Mạc thất hiệp nghĩ như thế?” Ân Lê Đình và Trương Tùng Khê thấy ánh mắt Lộ Dao, cực kỳ ăn ý mà nhích người ra phía sau, dư lại mỗi Mạc Thanh Cốc vẫn không biết sống chết mà cười to như cũ, “Thì đó, nói cô là tiểu cô nương cô còn không đồng ý. Một đại nam nhân như tam ca ta lại nói không được sợ đau, không được kén ăn, nói như vậy còn không phải tính trẻ con?”Ân Lê Đình muốn đi lên kéo Mạc Thanh Cốc kêu chàng ta ngậm miệng lại nhưng thấy ánh mắt Lộ Dao đảo trên người mình, lập tức bỏ ngay ý định Dao cũng không cãi với Mạc Thanh Cốc, khóe môi nhướng lên, xoay sang Du Liên Châu nói “Có rất nhiều chuyện một mình ta làm không xuể, không biết Du nhị hiệp có thể làm chủ, sai người giúp ta chăng?”Du Liên Châu nãy giờ bất động gật đầu “Tất nhiên là có thể, Lộ cô nương cần nhân thủ nhiều ít?!”Lộ Dao mím môi cười “Cũng không cần nhiều lắm, Mạc thất hiệp có thể đảm đương nhiều việc, không biết Du nhị hiệp có cho phép không?”“Lộ cô nương cần đương nhiên sư huynh đệ chúng ta không phản đối. Thất đệ, từ hôm nay đệ phụ giúp Lộ cô nương đi.”Mạc Thanh Cốc còn đang cười sảng khoái lúc này vẫn chưa ý thức được một câu của nhị sư huynh Du Liên Châu, khiến cho cuộc sống mấy tháng sau này triệt để không yên tỉ mỉ dặn dò tất cả những chuyện cần chú ý cho Du Đại Nham và mấy đệ tử hầu hạ chàng một lần nữa, ra khỏi phòng, Lộ Dao đưa phương thuốc vừa viết xong giao cho đạo đồng Thanh Phong đi Tùng Khê nói “Lộ cô nương lần đầu lên Võ Đang. Bây giờ đang đầu hạ, cảnh sắc tuyệt đẹp. Không bằng để lục đệ, thất đệ bọn họ dẫn đường, đi dạo một chuyến trên núi Võ Đang.”Lộ Dao nghĩ nghĩ, gật đầu “Có mấy vị thuốc khó kiếm hai ngày nữa cần dùn đến. Không bằng đi dạo vài vòng trên núi, có lẽ tìm thấy được.” Nói xong quay sang nhìn Mạc Thanh Cốc, cười một cách kỳ dị “Vừa khéo còn cần Mạc thất hiệp giúp ta kiếm vài thứ.”Du Trương hai người chắp tay cáo từ, Mạc Thanh Cốc có vẻ nóng lòng muốn thử “Lộ cô nương cần gì, cứ nói là được.”Lộ Dao cười cười, “Mạc thất hiệp đã sảng khoái như vậy, ta cũng không khách sáo nữa. Làm phiền Mạc thất hiệp giúp ta bắt một con khỉ về đây, không cần quá nhỏ cũng không được quá già. Nhất định phải là loại khỉ trẻ khỏe, hoạt bát, đầy sinh lực mới tốt.”Ân Lê Đình và Mạc Thanh Cốc đồng thời trợn to mắt. Phải biết khỉ là giống linh hoạt nhất, leo trèo nhảy nhót trên cây trong núi, cho dù khinh công trác tuyệt muốn bắt được cũng phí bao phen công sức. Huống chi núi Võ Đang lại không phải núi Nga Mi, khỉ vốn ít thấy, Lộ Dao lại còn chỉ rõ là không già không nhỏ, một con khỉ trẻ khỏe, muốn tìm không dễ dàng chút nào. Khổ nỗi mấy câu này dĩ nhiên không thể nói, nàng tới chữa bệnh cho sư ca nhà mình, bất kể thế nào Mạc Thanh Cốc cũng không có lý lẽ nuốt lời. Thấy Lộ Dao cười hì hì, càng cảm thấy không thể mất mặt, không nói hai lời liền chạy ra sau núi đi bắt bóng lưng sư đệ, Ân Lê Đình nghi hoặc liếc Lộ Dao. Trên đường về Võ Đang chàng biết được Lộ Dao ghét nhất là bị người khác lấy tuổi tác còn nhỏ của nàng làm lý do không xem nàng là đại phu. Hôm nay thất đệ nhà mình vừa khéo đụng ngay điểm này của nàng, còn cười rất lớn, xem ra nhất định nàng tức giận trong lòng. Lộ Dao biết chàng nghĩ gì, xua tay lia lịa “Không phải ta cố ý chỉnh hắn. Tứ chi gãy vặn còn nát vụn ta từng chữa qua một số nhưng nghiêm trọng như tam sư ca của huynh thì vẫn là lần đầu tiên gặp phải. Huynh không hi vọng ta trực tiếp dùng dao trên người sư huynh của huynh chứ? Trước tiên tìm một con khỉ luyện tay thử.” Ân Lê Đình nghe xong không nhịn được gật điều rốt cuộc vẫn là thất đệ nhà mình, đang cân nhắc xem có cần lặng lẽ nhắc nhở Mạc Thanh Cốc một chút không, Lộ Dao nói tiếp một câu làm chàng trợn mắt, càng thêm đồng tình Mạc Thanh Cốc.“Còn như thất đệ của huynh, những ngày hay ho của hắn từ ngày mai mới bắt đầu.”[2] Theo Y học dân tộc kinh lạc và tạng phủ là những thành phần chính trong cơ thể con người. Giữa Kinh lạc và tạng phủ có mối liên hệ mật thiết Mỗi tạng hoặc mỗi phủ đều có mối liên quan với một đường kinh, sự liên lạc giữa tạng phủ với nhau hoặc với tổ chức khác đều phải thông qua Kinh Kinh lạc là gi? Đó là những con đường lưu thông vận hành khí huyết, đường chính gọi là kinh, đường nhánh gọi là lạc. Kinh lạc chằng chịt khắp cơ thể, cả trong, ngoài, trên, dưới làm thành một hệ thống liên lạc khắp toàn thân

dịch lộ lê hoa